quang cao center banner

Cửa Lò - Cửa Hội

Thứ năm - 25/06/2009 22:04
1.

Cửa Lò

              càng nóng càng đông

Về đây tránh lửa

                         người không muốn rời

Nắng thiêu

                 ngỡ biển cũng sôi

Một làn gió mặn

                         đất trời đủ nghiêng.

 

2.

Hòn Ngư, Hòn Mắt chung chiêng

Sóng không từ biển - từ miền em thôi

Ngồi đây ai cũng có đôi

Thương về nơi ấy một trời một em.

Cảm nhận của CX về bài thơ Cửa Lò - Cửa Hội (tác giả Nguyễn Hùng)

----------------
I. Cảm nhận của C.X

1.
Cửa Lò
          càng nóng càng đông
Về đây tránh lửa
                         người không muốn rời
Nắng thiêu
                 ngỡ biển cũng sôi
Một làn gió mặn
                        đất trời đủ nghiêng.

Ba câu đầu của khổ thơ về Cửa Lò mới chỉ là một nhận xét, thông báo một cảm giác (Chứ chưa phải là cảm xúc). Cửa Lò nóng, người đông, nắng thiêu đến mức ngỡ biển cũng sôi...Hai chữ "biển sôi" ấy đã đập ngay vào trực cảm người đọc. Thi sĩ như đang muốn tuyệt đối hoá, tột cùng hoá cái nóng ở Cửa lò? Thế nhưng, dù mới chỉ là nêu nhận xét, câu thơ đã cuốn hút sự chú ý của người đọc bởi sự phát hiện: Cửa Lò càng nóng - càng đông. Phi lí quá! Một sự phi lý-hiển nhiên đến mức ít ai để ý và phát hiện... Câu thơ gợi lên câu hỏi (..vì sao thế?), nhưng nó không đợi trả lời để thành đối thoại mà chỉ là cái cớ để thành dòng độc thoại, bộc bạch tâm tình. Cái phi lí chuyển thành có lý khi câu thơ cuối khép lại bằng "hình ảnh" - Một làn gió mặn đất trời đủ nghiêng.

Trong con mắt của kẻ đa tình, bao giờ và ở đâu họ cũng tìm được cái lí do cho mình tìm đến. Thì ra, nguyên nhân người ta đổ về Cửa Lò là để được tận hưởng cái cảm giác mơn man, âu yếm, bao bọc đến mê hồn của "làn gió mặn"! Nắng càng "thiêu" thì Gió biển càng quyến rũ. Chỉ cần một làn gió nhẹ cũng đủ khiến cho "đất trời" ngả nghiêng . Thế mới biết nàng gió mặn mòi xứ biển quê tôi có sức mạnh lôi cuốn, vẫy gọi người phương xa đến nhường nào! Câu thơ giản dị ...cớ sao mà gợi thế! Có lẽ một câu thơ hay không chỉ hay bởi nó mang sẵn các "tố chất" hay, mà còn vì những gì nó có thể gợi ra để người đọc liên tưởng, suy ngẫm. (Nhưng "đông" chưa hẳn đã "vui". Ta chưa tìm thấy dấu hiệu gì chứng tỏ người thơ đã "hết mình" với biển, mặc dầu anh rất yêu biển!).

Đến khổ thơ về Cửa Hội, từng câu thơ không chỉ còn là cảm giác mà đã là cảm xúc, nỗi niềm

2.
Hòn Ngư, Hòn Mắt chung chiêng
Sóng không từ biển - từ miền em thôi
Ngồi đây ai cũng có đôi
Thương về nơi ấy một trời một em.

Cửa Hội không "đông" như Cửa Lò nhưng ai đã từng sống ở Cửa Hội sẽ nhận thấy Cửa Hội vẫn còn giữ được vẻ đẹp nguyên sơ... Biển chiều nay giống như "biển ngày xưa" (trong "Chuyện tình của biển"), không có sóng vỗ bờ... "biển ngây thơ" giống như "biển chưa yêu bao giờ"... Điểm nhấn của bức tranh Cửa hội thuộc về những "nét vẽ" về Hòn Ngư, Hòn Mắt chung chiêng và Ngồi đây ai cũng có đôi. Cái "hữu tình" của cảnh không làm cho người thơ vui lên mà ngược lại chỉ thêm "chạnh lòng". Thật bất ngờ, biển không có sóng nhưng lại có một cơn sóng được tạo nên bởi nỗi nhớ từ "miền em" ùa về. Cảm giác càng tinh tế, cảm xúc càng buồn. Biển đẹp đẽ là thế, hiện ngay trước mắt thế, nhưng bỗng mờ đi bởi nỗi nhớ thương về nơi ấy "một trời một em". Tôi nhìn thấy con mắt đượm buồn của người thơ như đang vọng đến một bến bờ nào đó, rất xa xôi...

Hai khổ thơ về Cửa lò - Cửa Hội vốn đứt đoạn, "nhảy cóc" đã được xâu chuỗi lại tự nhiên khăng khít bởi đó là sản phẩm nhất quán của của một tâm hồn nhạy cảm và một tình yêu mãnh liệt, thiết tha.

II. Cảm nhận của Lê An Tuyên (mời các bạn xem bài: Lê An Tuyên và những tình khúc về quê hương)

Xưa nay thơ về tâm tình xứ biển miền Trung quả là hiếm hoi, và cũng hiếm khi người ta lấy địa danh làm tiêu đề trực tiếp cho bài thơ. Dọc biển miền Trung tên địa danh thông thường rất cổ sơ, không mỹ miều. "Thầy giáo năm xưa...chừ mất dạy" quả cũng "liều" khi sử dụng tên các địa danh này vào thi pháp. Nhưng anh Nguyên Hùng không ngại khi dùng nó. Đối với anh thì Cửa Lò - Cửa Hội là một phần của thời niên thiếu. Đó là nơi sinh ra anh và nuôi dưỡng tâm hồn anh.

Nhiều người sống xa quê khi về thăm lại miền Trung hẳn sẽ rất đồng cảm với anh. Mùa hè ở miền Trung rất ngột ngạt. Ai cũng muốn về biển để hưởng chút khí trong lành, cảm nhận lại hơi thở mặn mòi của biển cả. Nhất là những người con miền duyên hải.

Bài thơ lục bát ngắn chỉ hai khổ nhưng Nguyên Hùng đã gửi gắm vào trong đó nhiều đa đoan. Trong khổ đầu, các câu thơ được anh ngắt thật đột ngột. Cả khổ thơ như biến thành sóng biển dập dềnh. Lập tức người đọc thơ cảm thấy say sóng biển cùng anh:

Cửa Lò
            càng nóng càng đông
Về đây tránh lửa
                              người không muốn rời.
Nắng thiêu
                    ngỡ biển cũng sôi
Một làn gió nhẹ
                           đất trời đủ nghiêng

Một ngịch lý là khi nóng thì ai cũng muốn tránh xa chỗ đông. Thế nhưng - qua lời thơ - mọi người lại ồn ã nhào vào góp thêm nóng. Bãi biển là thế. Càng nóng càng đông. Càng đông càng vui. Cái "tôi" bé nhỏ hòa tan trong cái "TA" mênh mang và trở nên ý nghĩa khi tạo ra "một làn gió mặn đủ nghiêng đất trời". Điều tư duy đó chỉ có những người con ở xứ biển mới cảm nhận được.

Chuyển sang khổ thơ thứ hai. Anh không có nhã ý gây ra sóng biển như khổ thơ đầu. Vẫn thể lục bát nền nã, anh viết nền cho sóng biển bình yên và đưa người đọc về với cõi riêng tư.
Trong tứ thơ đầu, người đọc cùng với anh choáng ngợp trước khung cảnh biển trời non nước, dập dềnh cùng anh say cảnh người người hội tụ. Nhưng giờ đây giây phút choáng ngợp đã qua, người đọc và anh lại trở về với tâm tình của mình. Vui thì vui quá. Nhưng vui với ai và ai còn nhớ ai? Hai hòn đảo nhỏ bé trước cửa biển được anh nhân cách hóa thành đôi mắt. Anh nhìn vào, sực nhớ và hoài tưởng. Sóng biển đã mạnh mẽ, nhưng khi "đã nghe tiếng sóng dậy trong lòng"(YL) thì có chút ân hận.

Hai câu thơ cuối bài là hai câu rất hay, có hậu:

Ngồi đây ai cũng có đôi
Thương về nới ấy một trời một em.

Đúng là anh Nguyên Hùng tự sự, thương cho người con gái đơn lẻ.
Thật là hạnh phúc biết bao cho người Con gái mà anh Nguyên Hùng - Cánh buồm thao thức - đã gửi trọn nỗi niềm.

Nguồn bài viết được trích từ blog của Nguyễn Hùng: http://nguyenhung.vnweblogs.com/post/2410/162578

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Phản hồi bài viết này bằng facebook
Bấm "Thích" Fanpage Du lịch Cửa Lò để được tư vấn miễn phí

  Ý kiến bạn đọc

Khách sạn tiêu chuẩn
 HỖ TRỢ ONLINE
Khách sạn tiêu chuẩn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây