quang cao center banner

Nam tài tử ở biển Cửa Lò

Thứ sáu - 10/04/2009 15:48

Biển một bên và... anh một bên!








Thanh Vinh đang biểu diễn trên bãi biển Cửa Lò.

Chiều
Cửa Lò. Du khách từ khắp mọi nẻo đường, các khách sạn, nhà nghỉ đổ ra
bãi biển mỗi lúc một đông hơn. Bãi tắm chẳng mấy chốc đã chật kín
người. Người ta tắm, bơi lội thoả thích dưới làn nước biển, rồi lên bờ,
sục người vào cát trắng, lăn lộn đùa vui. Một số người lại tụ tập chơi
bóng, thả diều. Không khí rộn rã thường thấy mỗi khi chiều xuống ở Cửa
Lò.


Trên
bãi cát, gần nơi đầu chân sóng, chàng thanh niên lục tục mở tráp, cẩn
thận bắc từng chiếc loa thùng lên con "ngựa sắt" vào hàng "nồi đồng cối
đá" - chiếc cub 78. Hai bình ắc quy nặng trên dưới 30kg được nối cẩn
thận từng dây, từng dây một vào loa, cuối cùng anh cắm chiếc micro vào
bộ tăng âm. Chiếc cassettes khởi động quay những vòng đầu tiên của buổi
biểu diễn.



em gái nhỏ người, tóc thả ngang vai, nhanh nhẹn "trang điểm" một vài
cành hoa, ánh đèn nhấp nháy cho khu vực "sân khấu". "Nam tài tử" bắt
đầu cất giọng: "alô, alô 1,2,3,4... tôi đang thử máy, alô, tôi đang thử
máy..." anh vừa alô, vừa điều chỉnh bộ tăng âm cho phù hợp. Sau 15
phút, mọi thứ đã sẵn sàng...


Tiếng
hát bắt đầu cất lên, và tất nhiên, trước mỗi bài hát là lời giới thiệu
khá hấp dẫn: "Nhạc sĩ Trần Hoàn đã ra đi, nhưng ông đã kịp để lại cho
đời những bài hát sống mãi với thời gian. "Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu hò
Nghệ Tĩnh" là một trong những bài hát có thể nói là hay nhất của nhạc
sĩ Trần Hoàn. Cũng để đáp lại lòng nhiệt tình của du khách gần xa đã
bớt thời gian ghé thăm Cửa Lò, thăm mảnh đất xứ Nghệ thân thương, sau
đây, Thanh Vinh xin gửi đến quý vị bài hát "Giữa Mạc Tư Khoa nghe câu
hò Nghệ Tĩnh...".


Rồi
"Về quê" của Phó Đức Phương, "Một khúc tâm tình của người Hà Tĩnh" của
Nguyễn Văn Tý, rồi những làn điệu dân ca xứ Nghệ... Tiếng hát cất lên
giữa muôn trùng sóng vỗ hòa quyện cùng tiếng sóng. Thoảng trong âm
thanh của tiếng sóng, giọng hò thướt tha, dịu nhẹ. Một vài vị khách
hiếu kỳ lần đầu đến Cửa Lò, vẫn ngồi ở bãi cát, tai dỏng lên nghe tiếng
hát của "nam tài tử". Dăm người khác, rồi một tốp đến 10 người, 15
người kéo nhau lại, quây quanh chiếc loa, mắt hướng sân khấu, nơi chàng
"tài tử" đang đắm mình trong câu hát. Bên bờ cát trắng, cả người hát và
người nghe đều đắm say, đắm say tiếng nhạc, giọng hát như một thứ men
nồng đang rực lên, gieo vào lòng họ.


Nhưng
những giây phút xuất thần như thế không kéo dài được lâu. Bãi biển mỗi
lúc một đông. Ồn ào, hỗn tạp. Hàng rong cũng đông dần lên khi hoàng hôn
choàng xuống biển. Để cạnh tranh với tiếng hát Thanh Vinh có sự phụ trợ
đắc lực của micro và loa, các chủ hàng rong hình như cũng rao to giọng
lên. "Tôm nào chú ơi!", "Ghẹ nào bác ơi!", "Bánh bao đê!", "Lạc rang
nào!...". Tiếng hát của "nam tài tử" lẫn trong thứ âm thanh hỗn náo đó.


Đằng
kia, một nhóm khách du lịch đang mải miết nhìn ra biển, tỏ vẻ khó chịu
khi bất ngờ cái thứ âm thanh ấy dội vào mình. Một người than phiền với
bạn bên cạnh: "Trốn phố để về đây mà cũng không thoát khỏi ồn ào...
Chán quá. Ai về đây để nghe hát rong thế này cơ chứ".


"Không thành nghệ sĩ thì đi hát rong"








"Sân khấu", "thiết bị" và khán giả...

Vinh
đã hát ở đây vài năm nay. Sàn diễn của anh là bãi cát dài vô tận. Nhạc
đệm còn là tiếng sóng biển vỗ về nơi bờ cát hoà lẫn tiếng rao mời không
ngớt và vô vàn những âm thanh hỗn tạp khác.


Anh
tâm sự: "Tôi hát vì đam mê. Hát vì yêu, vì thiết tha với những giọng
hò, những làn điệu dân ca Nghệ Tĩnh. Khách tắm biển nào có yêu cầu thì
đáp ứng, không vé, không tiền..."


Cát-sê
của anh là tiền lãi từ túi lạc rang to mà em gái anh lặn lội cùng anh
hơn 20km từ thành phố Vinh ra, rao bán cho những khán giả đang ngất ngư
tiếng nhạc, ngất ngư hơi men trên chiếc bàn vừa kê tạm của một chủ quán
gần đó với vài chai bia Hà Nội. Khán giả vừa uống bia, nhâm nhi lạc
rang, thưởng thức giọng hát của "nam tài tử" Thanh Vinh.


Quyết
định ra với "sân khấu" bãi biển Cửa Lò của Thanh Vinh bắt nguồn từ việc
anh không thành công trong việc trở thành ca sĩ chuyên nghiệp. Từ nhỏ,
tiếng hát của anh đã khá "nổi danh" ở xóm lao động nghèo ngoại thành
của thành phố Vinh. "Thời nhỏ tôi mơ ước nhiều lắm, nhưng mơ
ước lớn nhất là trở thành ca sĩ. Tôi mong được thể hiện trước đám đông
những câu hò ví dặm, những bài hát dân ca xứ Nghệ. Và tôi đã hát, hát
suốt ngày. Nhưng để trở thành ca sĩ thì dường như tôi còn thiếu rất
nhiều..."
 


Giọng
anh trầm buồn, nét mặt vẫn chưa hết những đam mê theo từng nốt nhạc
phát ra từ chiếc loa thùng. Không thể theo học các trường thanh nhạc vì
nhiều lý do, Thanh Vinh đã nhiều đêm nằm không ngủ. Những câu hỏi cứ
lởn vởn trong đầu anh. "Phải làm sao để thoả mãn niềm đam mê của mình?
Phải làm gì để đưa những câu hò, tiếng ca, làn điệu dân ca mượt mà, sâu
lắng của các thế hệ người con xứ Nghệ đến được với lớp thanh niên
trẻ...". Sau đó, Vinh đã tự mày mò đặt mua loa, tăng âm, micro, ắc quy
rồi ra Cửa Lò thể hiện tài năng của mình.


Theo
Vinh, hoạt động nghệ thuật đâu chỉ duy nhất một con đường. Không trở
thành ca sĩ trên những sàn diễn lớn, Thanh Vinh đã trở thành một ca sĩ,
một "tài tử" đơn sơ nơi đầu ngọn sóng. Nhiều khán giả là khách du lịch
thừa nhận anh. Sân khấu nơi anh diễn không trang hoàng lộng lẫy nhưng
có cát, có sóng, có những âm thanh rất đời thường mà ở những sân khấu
kia không thể có được. Và quan trọng hơn, ở đây, trên sàn diễn này
không có những toan tính, vụ lợi đời thường.


Mãi câu hát cùng sóng biển Cửa Lò...








Lẫn trong tiếng hát của anh, cô em gái cần mẫn bán từng túi lạc rang...

Hoàng
hôn chạng vạng. Bóng tối bắt đầu bủa vây lấy bãi cát dài. Biển Cửa Lò
như một chiếc chảo không lồ, đen kịt. Sóng dịu nhẹ hơn, miên man hơn.
Xa tít tắp nơi mà trời và biển không thể phân chia, một vài chiếc
thuyền chong đèn tìm cá biển. Những đốm sáng phát ra từ thuyền kéo từng
vạt từng vạt dài như những dải thiên hà giữa biển khơi. Trong bờ, ngay
nơi con sóng vừa vỗ mạn thuyền kia, chạy lại vỗ bờ cát trắng, Thanh
Vinh vẫn say sưa hát. Say sưa đến độ người nghe tưởng chừng như chỉ có
tiếng hát cần mẫn của anh nơi biển, trời, cát Cửa Lò.


Lẫn
trong tiếng hát của anh, cô em gái vẫn đều đặn theo tiếng í ới của
khách, lấy từng nắm lạc được dán cẩn thận trong bao bóng kính bán cho
khách.


Một
số vị khách sau khi nhâm nhi vài ly bia Hà Nội, vài con mực tươi rói
lấy lên từ những con tàu vừa cặp bờ, tỏ ra không mấy thích thú với
những thứ âm thanh hỗn tạp, cả khúc hát dịu nhẹ của Thanh Vinh. Trong
câu chuyện của họ chúng tôi hiểu được những lời phân vân: Tại sao một
bãi biển đẹp, một khung cảnh nên thơ như thế này lại bị "vấy bẩn" bởi
một số gánh hàng rong như vậy? Các nhà làm du lịch ở Cửa Lò dường như
vẫn chưa chú tâm đến khách cần gì, muốn gì khi đến với khu nghỉ mát
này.


Năm
2005 là "Năm du lịch Nghệ An", để thu hút được khách du lịch thì ngoài
những thắng cảnh thiên nhiên được coi là "trời phú" cần phải có thêm
nhiều yếu tố khác, đặc biệt là vấn đề tổ chức thực hiện. Những khúc hát
của tài tử Thanh Vinh có thể xem là một "đặc sản" nơi bãi biển Cửa Lò.
Nhưng  khai thác thế nào để biến những khúc hát đó thành một thế mạnh,
thành một lời mời gọi hấp dẫn - không bị rẻ tiền - của Cửa Lò với du
khách gần xa, đó là một trong những điều mà những người làm du lịch ở
đây nên quan tâm?

Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá

Click để đánh giá bài viết
Phản hồi bài viết này bằng facebook
Bấm "Thích" Fanpage Du lịch Cửa Lò để được tư vấn miễn phí

  Ý kiến bạn đọc

Khách sạn tiêu chuẩn
 HỖ TRỢ ONLINE
Khách sạn tiêu chuẩn
Bạn đã không sử dụng Site, Bấm vào đây để duy trì trạng thái đăng nhập. Thời gian chờ: 60 giây